Những suất cơm nghĩa tình nơi cổng bệnh viện
Giữa dòng người tấp nập nơi cổng một bệnh viện ở TP HCM, có một góc nhỏ mà bất cứ ai đi ngang cũng khó lòng quên được. Ở đó, không phải là những tiếng còi xe vội vã hay bước chân gấp gáp, mà là hình ảnh hàng trăm con người ngồi chen nhau, lặng lẽ chờ đợi… một suất cơm.

Họ không phải là bệnh nhân. Họ là những người nuôi bệnh nhân. Những người từ khắp các tỉnh thành, mang theo hy vọng mong manh cứu lấy người thân của mình. Có người là cha, là mẹ; có người là vợ, là chồng; có người chỉ là đứa con nhỏ theo mẹ vào viện chăm ông bà.
Họ đến đây với một hành trang rất đơn giản: vài bộ quần áo, một ít tiền dành dụm, và một niềm tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng cuộc sống nơi bệnh viện chưa bao giờ dễ dàng. Chi phí thuốc men, viện phí, xét nghiệm… cứ từng ngày bào mòn số tiền ít ỏi mà họ mang theo.
Có những gia đình đã bán đi tài sản, vay mượn khắp nơi để có tiền chữa bệnh. Và rồi, khi mọi thứ gần như cạn kiệt, họ buộc phải tiết kiệm từng bữa ăn của chính mình. Một ổ bánh mì chia đôi. Một gói mì tôm ăn qua ngày. Có người nhịn đói để dành tiền mua thêm viên thuốc cho người thân.
Có người chỉ dám uống nước cầm hơi. Vì với họ, người nằm trên giường bệnh quan trọng hơn tất cả. Trong cái chật chội của nỗi lo và sự thiếu thốn ấy, những suất cơm từ thiện xuất hiện như một điều ấm áp hiếm hoi. Từ sáng sớm, dòng người đã bắt đầu xếp hàng.

Có người đứng, có người ngồi bệt xuống vỉa hè. Nhiều gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi sau những đêm dài thức trắng trong bệnh viện. Ánh mắt họ không giấu được sự lo âu, nhưng vẫn ánh lên một chút hy vọng – hy vọng về một bữa cơm đủ đầy hơn thường ngày.
Không ai nói chuyện lớn tiếng. Không ai chen lấn, xô đẩy. Họ kiên nhẫn chờ, như đã quen với việc chờ đợi trong hành trình dài của bệnh tật. Khi những phần cơm bắt đầu được phát ra, không khí bỗng trở nên ấm áp hơn.
Những đôi tay đưa ra, nhận lấy hộp cơm nóng hổi. Có người cúi đầu cảm ơn, có người chỉ lặng lẽ gật nhẹ, nhưng trong ánh mắt, ai cũng ánh lên một niềm biết ơn sâu sắc. Một suất cơm – có thể với nhiều người chỉ là điều rất bình thường. Nhưng với những người nuôi bệnh nơi đây, đó là cả một sự sẻ chia.
Là một bữa ăn giúp họ có thêm sức để tiếp tục ngày dài. Là một chút ấm lòng giữa những ngày tháng mệt mỏi. Là một niềm an ủi rằng, giữa cuộc đời này, họ không đơn độc.
Người phát cơm, phần lớn là những tình nguyện viên. Có người là chủ quán nhỏ, có người là nhân viên văn phòng, có người cũng từng trải qua cảnh nuôi bệnh nên thấu hiểu. Họ không giàu có, nhưng họ chọn cách cho đi. Từng muỗng cơm được múc lên không chỉ là thức ăn, mà còn là tấm lòng.
Có những ngày mưa, họ vẫn đứng đó, tay ướt, áo ướt, nhưng vẫn cố gắng phát cho đủ từng phần. Có những hôm số lượng người đến đông hơn dự kiến, họ lại lo lắng không đủ cơm. Và rồi, lại có thêm những mạnh thường quân âm thầm góp gạo, góp tiền để duy trì những bữa cơm ấy. Một vòng tròn của sự tử tế cứ thế lan rộng.


Trong dòng người nhận cơm, có một người phụ nữ trẻ bế theo đứa con nhỏ. Đứa bé chưa hiểu hết chuyện đời, chỉ biết ôm chặt hộp cơm mẹ vừa nhận được. Người mẹ nhìn con, ánh mắt vừa thương vừa buồn.
Chị kể, chồng chị đang nằm điều trị, tiền bạc đã cạn, chị phải vừa chăm chồng, vừa lo cho con. “Có bữa cơm này, mẹ con tôi đỡ được một phần…”, chị nói, giọng nghẹn lại.
Ở một góc khác, một người đàn ông trung niên ngồi ăn rất chậm. Ông bảo đã nhiều ngày rồi mới có một bữa cơm “ra hồn”. Vợ ông đang điều trị dài ngày, ông không dám tiêu nhiều, chỉ mong đủ tiền thuốc.
Những câu chuyện như thế, ở đây không hiếm. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng đều chung một nỗi lo. Và cũng chung một niềm biết ơn dành cho những suất cơm giản dị. Giữa thành phố rộng lớn và nhộn nhịp, có những góc nhỏ lặng lẽ như thế – nơi mà con người tìm thấy nhau bằng sự sẻ chia.
Không cần quen biết, không cần điều kiện, chỉ cần một tấm lòng. Những suất cơm ấy không thể chữa lành bệnh tật. Nhưng nó giúp chữa lành phần nào nỗi mệt mỏi trong lòng người nuôi bệnh. Giúp họ có thêm sức mạnh để tiếp tục hành trình đầy gian nan phía trước.
Có người nói, giá trị của một xã hội không nằm ở những tòa nhà cao tầng, mà nằm ở cách con người đối xử với nhau trong lúc khó khăn nhất. Nhìn những hàng người lặng lẽ chờ cơm, nhìn những bàn tay trao – nhận đầy chân thành, mới thấy điều đó thật đúng.
Ở nơi tưởng chừng chỉ có nỗi đau và lo toan như bệnh viện, vẫn có những điều rất đẹp đang âm thầm tồn tại. Đó là tình người. Một thứ giản dị, nhưng đủ để sưởi ấm những ngày tưởng chừng lạnh lẽo nhất.
Huỳnh Ngọc Hiếu












