![]() |
Nhưng cũng có người, sau khi đi qua quá nhiều mỏi mệt, chỉ mong ngày tháng trôi qua thật lặng lẽ: đủ ăn, đủ mặc, đủ sức khỏe, sáng còn mở mắt thấy nắng, tối đặt lưng xuống mà lòng không nặng trĩu – thế là đã bình yên rồi.
Suy cho cùng, bình yên là gì… rốt cuộc cũng chỉ là điều mà trái tim tôi tự chọn, sau tất cả những gì đã trải qua. Đã có những giai đoạn trong đời, tôi từng tin rằng bình yên phải đi kèm với thành tựu. Tôi nghĩ mình chỉ có thể an lòng khi làm được điều gì đó lớn lao, khi không còn bị xem thường, khi đủ mạnh để không ai có thể làm mình tổn thương.
Vì thế, tôi đã đi rất nhanh, nhanh đến mức nhiều khi không kịp nhìn lại xem bản thân đang kiệt sức lúc nào. Tôi sợ tụt lại phía sau, sợ thua kém, sợ mình không đủ giỏi để đứng vững giữa cuộc đời vốn nhiều khắc nghiệt. Nhưng cuộc sống không vận hành theo cách mà con người mong muốn. Nó không bằng phẳng, không dễ đoán và càng không dịu dàng. Có những ngày, tôi mỉm cười trước mặt người khác, nhưng khi trở về một mình thì lòng trống rỗng. Có những đêm, tôi nằm rất lâu, mắt nhắm lại mà tâm trí vẫn đầy những suy nghĩ rối bời.
Có những lúc, tôi mệt đến mức không còn muốn nói chuyện, không muốn giải thích, không muốn than vãn - chỉ muốn được yên lặng, để trái tim thôi phải gồng mình chịu đựng. Tôi dần nhận ra rằng, không phải ai cũng cần một cuộc đời rực rỡ để cảm thấy hạnh phúc. Có những người chỉ cần một chốn để trở về, một khoảng lặng để tựa vào sau những ngày quá nhiều bão giông. Có những niềm vui rất nhỏ, rất đời, nhưng lại đủ sức giữ con người ta đứng vững.
Bình yên, với tôi, dần dần không còn là những điều to tát. Nó hiện diện trong những khoảnh khắc giản dị đến mức nhiều khi người ta dễ bỏ quên. Là buổi sáng thức dậy, nhận ra mình vẫn còn khỏe mạnh để bắt đầu một ngày mới. Là hơi ấm của một tách nước trong tay, là ánh nắng nhè nhẹ len qua khung cửa, là cảm giác biết rằng hôm nay tôi vẫn còn cơ hội để sống, để làm lại, để sửa sai. Là bữa cơm không cần đủ đầy món ngon, chỉ cần ăn trong sự yên ổn, không áp lực, không nặng nề.
Có một thời gian dài, tôi đã sống rất nhiều vì ánh nhìn của người khác. Tôi sợ bị đánh giá, sợ bị chê trách, sợ mình không đạt đến những tiêu chuẩn mà xã hội đặt ra. Tôi cố gắng trở thành phiên bản “được chấp nhận”, đến mức quên mất bản thân thật sự cần gì.
Và rồi, khi không còn đủ sức để tiếp tục, tôi mới hiểu ra một điều rất đắt giá: không ai có thể sống thay cuộc đời tôi, và cũng không ai chịu trách nhiệm cho những tổn thương trong lòng tôi ngoài chính tôi. Từ khi học cách buông bớt, tôi thấy lòng mình nhẹ hơn. Tôi không còn quá khắt khe với bản thân, cũng không còn so sánh mình với người khác.
Tôi hiểu rằng mỗi người có một hành trình riêng, một số phận riêng, và không phải ai đi chậm hơn cũng là kẻ thua cuộc. Tôi chỉ mong những người tôi thương được bình an, mong bản thân đủ vững vàng để đi tiếp, đủ tỉnh táo để không làm tổn thương ai, và đủ bao dung để tha thứ cho chính mình.
Bình yên không phải là khi cuộc đời ngừng thử thách, mà là khi tôi không còn để những thử thách ấy làm mình gục ngã. Không phải là không còn đau, mà là biết cách chấp nhận nỗi đau mà không oán trách. Không phải là trốn tránh cuộc sống, mà là đối diện với nó bằng một trái tim đã học được cách dịu lại sau những tổn thương. Có thể hôm nay, tôi chưa chạm tay vào một sự bình yên trọn vẹn.
Nhưng tôi biết, tôi đang đi đúng hướng. Tôi chọn sống chậm hơn, sâu hơn và thật hơn với chính mình. Tôi học cách trân trọng những điều đang có, thay vì mãi tiếc nuối những điều đã mất. Tôi hiểu rằng, bình yên không đến từ việc tôi sở hữu bao nhiêu, mà đến từ việc mỗi ngày trôi qua, lòng tôi có bớt nặng nề hơn hay không.
Và sau tất cả, điều khiến tôi cảm thấy an lòng nhất chính là khi tôi không còn phải cố gắng trở thành một ai đó khác. Tôi được là chính mình, với những thiếu sót, những vết xước, nhưng cũng với sự chân thành và tử tế còn nguyên vẹn. Có lẽ, bình yên lớn nhất của đời người chính là như thế: khi tôi sống một cuộc đời giản dị, không phô trương, không ồn ào, nhưng đủ ấm để trái tim mình không còn thấy cô đơn giữa dòng đời rộng lớn...
Huỳnh Ngọc Hiếu