Nỗi đau ở lại và khoảng lặng mang tên vô thường
Những ngày qua, tập thể cán bộ, phóng viên, nhân viên Báo Pháp luật Việt Nam lặng đi trong nỗi buồn sâu sắc khi hay tin em Nguyễn Thị Tuyết - một đồng nghiệp trẻ - đã đột ngột rời xa cõi đời khi tuổi đời còn quá trẻ.

Sự ra đi của một con người đôi khi không chỉ là mất mát của riêng một gia đình, mà còn để lại khoảng trống không gì bù đắp được trong lòng những người đã từng gắn bó.
Những ngày qua, tập thể cán bộ, phóng viên, nhân viên Báo Pháp luật Việt Nam lặng đi trong nỗi buồn sâu sắc khi hay tin em Nguyễn Thị Tuyết - một đồng nghiệp trẻ - đã đột ngột rời xa cõi đời khi tuổi đời còn quá trẻ.
Tin dữ đến bất ngờ, khiến nhiều người không thể tin đó là sự thật.
Vẫn là em - một người con gái hiền lành, nhiệt tình, luôn tất bật với công việc và chan hòa với mọi người - vậy mà giờ đây chỉ còn lại ký ức.
Điều khiến tất cả nghẹn lòng hơn cả, là em ra đi khi cuộc sống vừa kịp chạm đến những ngày tháng hạnh phúc nhất.
Tuyết mới lập gia đình, và vừa hạ sinh một bé gái nhỏ chỉ mới tròn 2 tuần tuổi.
Con gái nhỏ của em còn chưa kịp cảm nhận trọn vẹn hơi ấm của mẹ, chưa một lần gọi tiếng “mẹ ơi” trọn nghĩa, thì em đã vội vã rời xa.
Một sinh linh bé bỏng bắt đầu cuộc đời trong vòng tay thiếu vắng… Một người mẹ ra đi khi tình mẫu tử còn chưa kịp vẹn tròn.
Nỗi đau ấy, không gì có thể diễn tả hết bằng lời.
Trong mắt anh chị em đồng nghiệp, Tuyết là một người sống rất tình cảm, nhiệt thành và đầy trách nhiệm. Em luôn sẵn sàng nhận việc, không nề hà khó khan. Chỉ cần có người cần giúp, em đều làm bằng tất cả sự chân thành và khả năng của mình.
Có những việc tưởng chừng rất nhỏ, nhưng cách em làm lại khiến người khác ấm lòng. Có những lúc công việc chồng chất, em vẫn lặng lẽ hoàn thành mà không một lời than phiền.
Ở em là sự giản dị, là tấm lòng chân thật – điều mà ai từng tiếp xúc cũng đều cảm nhận được. Có lẽ vì thế, khi em ra đi, không chỉ là sự tiếc thương, mà còn là nỗi xót xa đến nghẹn ngào trong lòng những người ở lại.
Cuộc đời vốn dĩ vô thường. Nhưng có những cuộc chia ly đến quá sớm, quá đột ngột, khiến người ta không kịp chuẩn bị một lời tiễn biệt.

Mới ngày nào em còn đó, còn cười nói, còn tất bật giữa guồng quay công việc… vậy mà hôm nay đã hóa thành khoảng lặng.
Trước nỗi mất mát này, anh chị em Báo Pháp luật Việt Nam chỉ biết lặng lẽ cúi đầu tiễn biệt em - một người đồng nghiệp trẻ, một con người sống trọn nghĩa tình.
Nguyện cầu cho em, nơi phương xa, được bình yên, thanh thản. Mong em sớm nương về cửa Phật, về miền an lạc, nơi không còn những khổ đau của kiếp người ngắn ngủi.
Ở lại nơi này, chúng tôi vẫn sẽ nhớ về em - nhớ một Tuyết luôn nhiệt tình, luôn hết lòng vì công việc và vì mọi người.
Và hơn hết, chúng tôi sẽ cùng nhau san sẻ yêu thương, dành trọn sự quan tâm cho đứa con thơ bé bỏng mà em để lại. Nơi miền xa mây trắng, hãy an lòng em nhé!
Em đi rồi… nhưng tình cảm em để lại vẫn còn đó, âm thầm và sâu sắc trong trái tim của những người ở lại. Yên nghỉ Tuyết nhé, mọi người luôn nhớ về em!
Gửi tới em nơi xa bài thơ nhỏ như một lời tiễn biệt:
KHÓI HƯƠNG TIỄN BIỆT
Em đi… nhẹ tựa một làn mây
Bỏ lại trần gian những tháng ngày
Chưa kịp nói lời sau cuối
Đã về nương bóng Phật từ bi…
***
Tin đến… lòng tôi như lặng gió
Ngỡ chỉ là một giấc chiêm bao
Tôi cứ nghĩ em còn đâu đó
Sẽ mỉm cười… bước lại ngày nào…
***
Nhưng không… đời là vô thường vậy
Sắc sắc không không… một kiếp người
Mới đó còn đây, nay đã khuất
Một thoáng trần gian… hóa mây trôi…
***
Thương nhất… con thơ vừa hai tuần tuổi
Chưa kịp gọi một tiếng “mẹ ơi”
Chưa kịp nhận vòng tay ấm áp
Đã xa rồi… mãi mãi xa thôi…
***
Giọt sữa mẹ còn chưa kịp ấm
Lời ru buồn chưa kịp cất lên
Đời em ngắn như làn hương khói
Tan giữa trời… trong cõi vô biên…
***
Em đã chọn một miền an lạc
Rũ bụi trần, nương cửa thiền môn
Theo chân Phật về nơi tịnh độ
Không khổ đau… không vướng, không buồn…
***
Ở lại đây… chúng tôi cầu nguyện
Một nén hương gửi trọn nghĩa tình
Cầu cho em siêu sinh tịnh cảnh
Thoát luân hồi… nhẹ bước an linh…
***
Con của em… sẽ được yêu thương chăm sóc
Bằng tất cả yêu thương trên đời
Để mai lớn… con nhìn về mẹ
Biết mẹ mình… đẹp tựa hoa rơi…
***
Tiễn em nhé… một lần vĩnh biệt
Chuông chùa ngân… tiễn bước em đi
Khói hương quyện… lời kinh còn đó
Nam mô Phật… đón bước em về…
Thương Tận
Biên Hoà ngày 15/04/2026
HUỲNH NGỌC HIẾU










