Giữa đại ngàn bạt ngàn gió núi, nơi sương sớm còn chưa kịp tan và bóng đêm vẫn phủ dày trên từng thân cây cổ thụ, có những con người lặng lẽ khoác ba lô, mang theo trách nhiệm nặng hơn cả sức nặng của rừng.
Họ là lực lượng kiểm lâm – những người ngày đêm canh giữ “lá phổi xanh” của đất nước, đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ từng gốc cây, từng cánh rừng trước sự tàn phá vô nhân tính của lâm tặc.
![]() |
| Các cán bộ Kiểm lâm ngày đêm bảo vệ rừng. |
Rừng không chỉ là cây. Rừng là sự sống, là nguồn nước, là khí thở, là tương lai của con cháu mai sau. Thế nhưng, trong khi Nhà nước, Chính phủ và toàn xã hội đang chung tay giữ gìn từng mảng xanh còn sót lại, thì đâu đó, những đối tượng vì lợi ích cá nhân đã bất chấp pháp luật, bất chấp đạo lý, dùng mọi thủ đoạn tinh vi và tàn độc để phá rừng, trộm cắp gỗ, thậm chí sẵn sàng dùng vũ lực chống trả người thi hành công vụ.
Không ít cánh rừng đã bị xẻ thịt trong đêm.
Lâm tặc không chừa cây lớn, cây nhỏ, thậm chí những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi – những “chứng nhân” của thời gian – cũng bị cưa hạ không thương tiếc.
Có những cây gỗ quý, đường kính cả vòng tay người ôm, tuổi đời cả thế kỷ, chúng không cần lấy trọn thân, chỉ cắt một khúc giá trị cao rồi bỏ mặc phần còn lại mục ruỗng giữa rừng sâu.
Đó là sự hủy diệt không chỉ đối với tài nguyên rừng, mà còn là tội ác đối với môi trường và tương lai.
![]() |
| Có những kiểm lâm viên nhiều tháng liền không về nhà, ăn rừng, ngủ rừng, đón Tết giữa đại ngàn. |
Trước thực trạng ấy, lực lượng kiểm lâm vẫn ngày ngày bám rừng.
Những bước chân lặng lẽ in trên đường mòn dốc đá, những ca tuần tra xuyên đêm trong mưa rừng gió núi, những bữa cơm vội bên suối lạnh… là hình ảnh quen thuộc của người giữ rừng.
Họ đi khi rừng còn tối, về khi trời đã khuya, mang trên vai không chỉ là balô, mà là sinh mệnh của cả cánh rừng phía sau lưng.
Cuộc chiến giữ rừng chưa bao giờ là dễ dàng. Khi bị phát hiện, nhiều đối tượng khai thác gỗ trái phép đã trở nên manh động, liều lĩnh chống trả quyết liệt.
Không ít kiểm lâm viên đã bị đe dọa, hành hung, thậm chí đối diện nguy cơ mất mạng khi làm nhiệm vụ.
Có những cuộc truy đuổi trong đêm tối, giữa rừng sâu không sóng điện thoại, nơi chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng có thể trả giá bằng máu.
![]() |
| Tuyên truyền pháp luật cho người dân. |
Thế nhưng, trước hiểm nguy, họ vẫn không lùi bước. Bởi lùi một bước là rừng mất thêm một mảng xanh, là thiên nhiên mất đi một phần sự sống.
Nhiều vụ phá rừng quy mô lớn đã được lực lượng kiểm lâm phát hiện, ngăn chặn kịp thời; hàng trăm mét khối gỗ lậu bị thu giữ; nhiều đường dây khai thác, vận chuyển gỗ trái phép bị triệt phá.
Đằng sau mỗi vụ án là mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu của những người giữ rừng.
![]() |
| Giữ rừng hôm nay chính là giữ lấy tương lai. Rừng bị tàn phá đồng nghĩa với lũ lụt, hạn hán, sạt lở đất, biến đổi khí hậu ngày càng khốc liệt. |
Có những kiểm lâm viên nhiều tháng liền không về nhà, ăn rừng, ngủ rừng, đón Tết giữa đại ngàn.
Có người con ốm không kịp về thăm, cha mẹ già đau yếu chỉ biết gọi điện hỏi thăm qua sóng chập chờn.
Họ hy sinh hạnh phúc riêng để đổi lấy sự bình yên cho rừng, cho cộng đồng.
Giữ rừng hôm nay chính là giữ lấy tương lai.
Rừng bị tàn phá đồng nghĩa với lũ lụt, hạn hán, sạt lở đất, biến đổi khí hậu ngày càng khốc liệt. Khi rừng thu hẹp, “lá phổi xanh” của con người cũng dần cạn kiệt.
Những hệ lụy ấy không chỉ đổ lên vai lực lượng kiểm lâm, mà là nỗi đau chung của toàn xã hội.
Bởi vậy, hơn lúc nào hết, công tác bảo vệ rừng cần sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị và toàn dân.
Bên cạnh sự hy sinh thầm lặng của lực lượng kiểm lâm, cần có sự phối hợp chặt chẽ của chính quyền các cấp, lực lượng công an, quân đội và sự chung tay của người dân địa phương.
Mỗi người dân hãy trở thành “tai mắt” của rừng, nói không với tiếp tay cho lâm tặc, kiên quyết tố giác các hành vi phá rừng.
![]() |
| Các cán bộ Kiểm lâm không quản khó khăn. |
Những cánh rừng sẽ không thể tự bảo vệ mình. Rừng chỉ đứng vững khi có những con người sẵn sàng đứng giữa lằn ranh nguy hiểm để che chắn cho rừng.
Lực lượng kiểm lâm chính là những “người gác rừng” quả cảm, âm thầm viết nên những chiến công không tiếng súng, không hào quang, nhưng thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và lòng tận tụy.
Giữa thời đại phát triển, khi lợi ích kinh tế dễ làm con người mờ mắt, thì sự kiên cường của người kiểm lâm càng trở nên đáng trân trọng.
Họ không chỉ bảo vệ cây rừng, mà còn gìn giữ đạo lý, giữ lấy phần lương tri còn xanh của xã hội.
Và rồi, khi ta hít thở bầu không khí trong lành, khi những dòng sông còn nước, khi thiên nhiên vẫn còn che chở con người, hãy nhớ rằng, đâu đó giữa đại ngàn, vẫn có những người đang lặng lẽ canh rừng – để màu xanh còn mãi với đất nước hôm nay và mai sau.