![]() |
| Ngồi quanh nồi bánh chưng, mọi khoảng cách về thế hệ dường như đều bị xóa nhòa dưới ánh lửa bập bùng. |
Nấu bánh không dành cho những người vội vã, bởi đó là một nghi lễ của sự kiên nhẫn. Sau một ngày dài tất bật gói bánh, khi chiếc bánh cuối cùng được đặt vào nồi và lửa bắt đầu reo, cũng là lúc không gian Tết thực sự gõ cửa.
Càng về đêm, sương muối càng đậm, cái se lạnh của đất trời miền Trung cuối năm như bị đẩy lùi bởi hơi nóng tỏa ra từ bếp lửa hồng rực.
Mùi lá dong luộc chín tới quyện với mùi nếp thơm và cái nồng nàn của khói bếp tạo nên một làn hương đặc trưng mà người ta vẫn hay gọi là mùi của sự sum vầy.
Ngồi quanh nồi bánh, mọi khoảng cách về thế hệ dường như đều bị xóa nhòa dưới ánh lửa bập bùng. Những người già thong thả nhấp chén trà đặc, kể chuyện ngày xưa gian khó mà ấm áp.
Người trẻ tranh thủ hơ đôi bàn tay lạnh giá, lắng nghe những điển tích tưởng cũ mà vẫn vẹn nguyên giá trị; còn lũ trẻ con thì háo hức canh chừng chiếc bánh con nhỏ xíu được gói riêng, nằm lọt thỏm giữa những chiếc bánh lớn.
Ánh lửa đỏ rực phản chiếu trên những khuôn mặt rạng rỡ, biến gian bếp nhỏ thành một mặt trời ấm sưởi cả không gian và lòng người.
Trong tiếng củi nổ lách tách và tiếng nước sôi sùng sục, những lời tâm tình về một năm đã qua hay dự định cho năm mới cứ thế tuôn ra tự nhiên như hơi thở.
Nấu bánh chưng không chỉ đơn thuần là chuẩn bị một món ăn, mà là để “nấu” lại tình cảm gia đình sau một năm bôn ba xuôi ngược.
Để rồi khi bình minh hé rạng, những chiếc bánh chín đẹp được vớt ra nghi ngút khói, ta bỗng nhận ra Tết chẳng ở đâu xa, Tết nằm ngay trong sự chờ đợi dịu dàng và hơi ấm của sự gắn kết trong đêm.