Tôi và đêm – hai kẻ cô đơn vô tình là tri kỷ
Có những đêm, tôi lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, nhìn bầu trời thẫm đen như tấm vải nhung khoác lên mặt đất. Gió khẽ len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo tiếng thở dài của cỏ cây, như muốn kể cho tôi nghe những bí mật chỉ mình đêm mới hiểu. Đêm là bạn đồng hành, là kẻ tri âm tri kỷ vô tình nhưng lại quá đỗi thấu hiểu.


















