---
title: "Người Hiệu phó lặng thầm giữ lửa nghề sau sáp nhập trường"
avatar: https://cdn.baophapluat.vn/uploaded/images/2026/04/29/dac6c892-ed99-4545-ae82-0013a95c0b9c.jpg
slug: nguoi-hieu-pho-lang-tham-giu-lua-nghe-sau-sap-nhap-truong
url: https://phapluatplus.baophapluat.vn/nguoi-hieu-pho-lang-tham-giu-lua-nghe-sau-sap-nhap-truong.html
published_at: 07:59 30/04/2026
updated_at: 07:59 30/04/2026
authors: 
source:
  name: Báo Pháp Luật Việt Nam
  domain: baophapluat.vn
  type: press
category: Dân sự & tố tụng dân sự
topics:
  -  ngành Giáo dục
  -  sáp nhập trường học
  - Lương Thị Thanh Phương
  -  Quảng Ninh
  -  hiệu phó
language: vi
content_type: article
---

# Người Hiệu phó lặng thầm giữ lửa nghề sau sáp nhập trường

## 

Trong quá trình đổi mới của ngành giáo dục, việc sáp nhập trường học không chỉ là thay đổi về mô hình tổ chức, mà còn đặt ra những yêu cầu mới đối với đội ngũ cán bộ quản lý, giáo viên.

Ở đó, bản lĩnh, tinh thần trách nhiệm và sự thích ứng của mỗi người được thể hiện rõ hơn bao giờ hết.

Giữa những chuyển động ấy, cô giáo Lương Thị Thanh Phương, từng là Hiệu trưởng Trường tiểu học Cẩm Thạch, TP Cẩm Phả, tỉnh Quảng Ninh, nay đảm nhiệm vai trò Hiệu phó Trường tiểu học và Trung học cơ sở Quang Hanh, phường Quang Hanh, tỉnh Quảng Ninh sau sáp nhập, đã để lại nhiều dấu ấn đẹp bằng sự tận tụy, khiêm nhường và tình yêu nghề bền bỉ.

![](https://cdn.baophapluat.vn/uploaded/images/2026/04/29/066e4300-af3c-401e-9a7b-dc943d4f728c.jpg)

Cô Lương Thị Thanh Phương phát biểu tại một chương trình của Trường Tiểu học Cẩm Thạch trước thời điểm sáp nhập.

Trước thời điểm sáp nhập, cô Phương là người đứng đầu cô Phương là người đứng đầu nhà trường trực tiếp điều hành, dẫn dắt tập thể vượt qua nhiều khó khăn để đạt được những kết quả đáng ghi nhận.

Khi thực hiện chủ trương sáp nhập, cô nhận nhiệm vụ mới ở vị trí hiệu phó.

Đó là sự thay đổi không nhỏ, không chỉ về chức vụ mà còn về vai trò, trách nhiệm và tâm thế công tác.

Từ vị trí người đứng đầu, cô chuyển sang vai trò hỗ trợ, đồng hành phía sau.

Tuy nhiên, điều đáng quý là cô không nặng lòng với chức danh, không so đo vị trí, mà luôn đặt lợi ích chung của tập thể lên trên hết.

Với cô, dù ở cương vị nào, trách nhiệm với học sinh, đồng nghiệp và nhà trường vẫn là điều quan trọng nhất.

Những ngày đầu sau sáp nhập, tập thể nhà trường không tránh khỏi những bỡ ngỡ.

Môi trường làm việc thay đổi, đội ngũ có sự xáo trộn, cách vận hành cũng cần thời gian để thích nghi.

Hiểu được tâm lý đó, cô Phương chủ động gần gũi, lắng nghe, chia sẻ với đồng nghiệp; góp phần ổn định tư tưởng và tạo sự gắn kết trong tập thể.

![](https://cdn.baophapluat.vn/uploaded/images/2026/04/29/6682a770-1c24-4334-b327-2ac650e3474e.jpg)

Những tiết học gần gũi, sinh động góp phần nuôi dưỡng niềm yêu thích học tập của học sinh Trường tiểu học và Trung học cơ sở Quang Hanh, phường Quang Hanh, tỉnh Quảng Ninh sau sáp nhập.

Không còn ở vai trò chỉ đạo như trước, cô chọn cách làm việc nhẹ nhàng, sâu sát và hiệu quả.

Cô hỗ trợ từng phần việc chuyên môn, cùng giáo viên tháo gỡ khó khăn, góp ý chân thành trong các buổi sinh hoạt chuyên đề.

Sự điềm đạm, kinh nghiệm và tinh thần trách nhiệm của cô đã giúp nhiều đồng nghiệp thêm yên tâm trong giai đoạn chuyển đổi.

Dù công việc thay đổi, cô Phương vẫn giữ thói quen đến trường từ sớm. Hình ảnh cô lặng lẽ đi qua từng lớp học, quan sát tiết dạy, hỏi han học sinh đã trở nên quen thuộc.

Công việc của một hiệu phó có thể không luôn hiện diện ở vị trí nổi bật, nhưng lại đòi hỏi sự tỉ mỉ, bền bỉ và trách nhiệm trong từng chi tiết.

Điều khiến nhiều đồng nghiệp cảm phục ở cô là tinh thần cống hiến không điều kiện.

Có thời điểm khối lượng công việc tăng lên, áp lực nhiều hơn, nhưng cô vẫn giữ thái độ tích cực, sẵn sàng nhận phần việc khó, hỗ trợ giáo viên mới, hướng dẫn giáo viên trẻ bằng sự kiên nhẫn và chân thành.

Trong các cuộc họp, cô thường lặng lẽ ghi chép, chỉ phát biểu khi cần thiết.

Không áp đặt, không phô trương, nhưng những ý kiến của cô luôn xuất phát từ kinh nghiệm thực tiễn và mong muốn xây dựng tập thể tốt hơn.

Chính sự chừng mực ấy khiến cô nhận được sự tin tưởng, kính trọng của đồng nghiệp.

Không chỉ tận tụy trong công tác quản lý, cô Phương còn để lại dấu ấn rõ nét trên bục giảng.

Với cô, mỗi tiết học không đơn thuần là truyền đạt kiến thức, mà còn là cơ hội để gieo vào học trò sự tự tin, niềm yêu thích học tập và tình cảm với thầy cô, mái trường.

Trong lớp học, cô giảng bài chậm rãi, cẩn thận, luôn quan sát từng biểu hiện của học sinh để điều chỉnh cách dạy phù hợp.

Với những em chưa theo kịp bài, cô kiên nhẫn hướng dẫn lại từng bước, từ nét chữ đến phép tính.

Cô coi mỗi học sinh là một cá thể riêng cần được lắng nghe, động viên và nâng đỡ.

Những tiết học của cô vì thế không khô cứng, mà luôn có sự gần gũi, sinh động.

Cô đặt câu hỏi, gợi mở, khuyến khích học sinh phát biểu, tạo nên không khí học tập nhẹ nhàng nhưng hiệu quả.

Niềm vui của cô đôi khi chỉ là ánh mắt học trò khi hiểu bài, là cánh tay tự tin giơ lên sau một câu hỏi.

Có những buổi sau giờ học, cô vẫn nán lại để kèm thêm cho học sinh còn yếu.

Không cần những điều lớn lao, chính sự bền bỉ trong từng việc nhỏ ấy đã cho thấy tình yêu nghề và tình thương học trò của một nhà giáo tận tâm.

![](https://cdn.baophapluat.vn/uploaded/images/2026/04/29/916ed59d-1e1f-429e-af32-e977ec9e9f8d.jpg)

Cô Lương Thị Thanh Phương cùng các giáo viên, đồng nghiệp trong quá trình xây dựng tập thể nhà trường đoàn kết, trách nhiệm.

Dù bận rộn với công tác quản lý, cô vẫn không rời bục giảng. Bởi với cô, được đứng lớp không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là niềm vui, là nơi người giáo viên cảm nhận rõ nhất ý nghĩa nghề nghiệp của mình.

Là một đảng viên, cô Phương luôn ý thức rằng giá trị của người cán bộ, giáo viên không nằm ở chức danh, mà ở sự đóng góp cho tập thể.

Việc chuyển từ hiệu trưởng sang hiệu phó không làm giảm tinh thần trách nhiệm của cô, trái lại càng làm nổi bật phẩm chất khiêm tốn, tận tụy và hết lòng vì công việc.

Thời gian trôi qua, ngôi trường sau sáp nhập dần ổn định, tập thể ngày càng gắn kết hơn.

Trong kết quả ấy có phần đóng góp âm thầm của cô Phương, người hiệu phó luôn lặng lẽ phía sau nhưng bền bỉ giữ nhịp cho hoạt động chuyên môn và tinh thần tập thể.

Hành trình từ hiệu trưởng trở thành hiệu phó sau sáp nhập không chỉ là sự thay đổi về vị trí công tác, mà còn là minh chứng cho bản lĩnh và nhân cách của một nhà giáo.

Cô Lương Thị Thanh Phương đã cho thấy, dù ở bất kỳ cương vị nào, người giáo viên có tâm, có trách nhiệm và có tình yêu nghề vẫn luôn tỏa sáng theo cách riêng.

Không ồn ào, không cần đứng ở vị trí cao nhất, cô vẫn là một điểm tựa vững vàng trong nhà trường.

Chính những con người lặng thầm như cô đã góp phần làm nên vẻ đẹp bền bỉ của ngành giáo dục: giản dị, sâu sắc và đáng trân trọng.
