---
title: "Con nhớ mẹ trong ngàn trùng cách biệt"
avatar: https://cdn.baophapluat.vn/uploaded/images/2026/03/18/b090cd1d-4e5c-4367-8589-25ce7ebf7691.jpg
slug: con-nho-me-trong-ngan-trung-cach-biet-215679
url: https://phapluatplus.baophapluat.vn/con-nho-me-trong-ngan-trung-cach-biet-215679.html
published_at: 10:28 16/05/2025
updated_at: 10:28 16/05/2025
authors: 
source:
  name: Báo Pháp Luật Việt Nam
  domain: baophapluat.vn
  type: press
category: Dân sự & tố tụng dân sự
topics:
language: vi
content_type: article
---

# Con nhớ mẹ trong ngàn trùng cách biệt

## Hôm nay là Ngày của Mẹ, con không thể mua hoa tặng mẹ, cũng không thể nắm tay mẹ mà nói một câu “Con yêu mẹ”, điều mà khi mẹ còn, con lại ngại ngùng không nói ra. Giờ đây, chỉ còn những kỷ niệm, những giấc mơ, và cả sự hối tiếc trong con. Mẹ ạ! Nếu kiếp sau, con được chọn, con vẫn chọn làm con của mẹ.

Vậy là còn 3 tháng nữa là tròn 4 năm con không còn mẹ. Hôm nay là ngày 16/05/2025 - Ngày của Mẹ - con lại nhớ về mẹ khôn nguôi. Con nhớ về Mẹ trong ngàn trùng cách biệt!

Thời gian trôi nhanh quá mẹ ơi. Mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm cứ lặng lẽ trôi qua, nhưng nỗi đau mất mẹ trong con thì vẫn ở lại, nguyên vẹn và âm ỉ như ngày đầu. Gần bốn năm rồi con sống thiếu mẹ - thiếu đi bóng dáng thân thương, nụ cười hiền hậu, giọng nói ấm áp, và đôi tay luôn dang rộng chở che cho con mỗi khi con mệt mỏi giữa cuộc đời.

![Ảnh: Minh hoạ](https://cdn.baophapluat.vn/uploaded/images/2026/03/18/0a275651-186f-4379-b87c-84b478fb9ad0.jpg)

Ảnh: Minh hoạ

Con vẫn nhớ từng buổi chiều mẹ đứng trước hiên nhà, ngóng về cuối con đường, chờ con đi học về. Nhớ cả những hôm trời mưa mẹ đi đón con bằng chiếc áo mưa cũ, lạnh run mà vẫn cười bảo: “Không sao, miễn là con không bị ướt.” Mẹ chưa bao giờ để con cảm thấy thiếu thốn tình thương - dù cuộc sống mình chẳng mấy khá giả. Tình yêu mẹ dành cho con là cả bầu trời, là cả tuổi trẻ, là cả cuộc đời mẹ.

Hôm nay là Ngày của Mẹ, con không thể mua hoa tặng mẹ, cũng không thể nắm tay mẹ mà nói một câu “Con yêu mẹ” - điều mà khi mẹ còn, con lại ngại ngùng không nói ra. Giờ đây, chỉ còn những kỷ niệm, những giấc mơ, và cả sự hối tiếc trong con.

Con nhớ mẹ nhiều lắm, mẹ ơi. Dù có đi bao xa, dù có trưởng thành đến đâu, trong tim con vẫn là đứa trẻ nhỏ cần mẹ vỗ về. Mong ở nơi xa ấy, mẹ luôn bình yên và mỉm cười. Con hứa sẽ sống tốt, sống tử tế, sống sao cho mẹ tự hào.

Con yêu mẹ. Mãi mãi.

**Nếu được bắt đầu chọn lại một nghề riêng! Con vẫn chọn con làm Nhà báo**

Để mẹ bớt âu lo những đêm dài suy nghĩ

Con chắc sẽ cũng chỉ làm đứa trẻ

Bập bẹ đầu đời hai tiếng “Mẹ yêu”

Con đã trăn trở nhiều sau những chuyến đi xa

Khi hành trình của con cứ dài hun hút bóng

Là nhà báo nghĩa là gì hả mẹ?

Nghe thật cao sang nhưng không hết nhọc nhằn

Là mỗi bước chân con phải nhanh hơn để giúp cho những gia đình bị ức hiếp

Với trái tim rất đỗi kiên cường

Là con... đã từng chan cơm bằng nước mắt

Thức trọn đêm dài suy tính thiệt - hơn

Là con... sấp ngửa câu thề những ngày đuổi bắt

Một giấc mơ cho tất thảy mọi người

Là con... vắt kiệt mình sau tuổi thanh xuân

Rằng đúng - sai với đầy cơn lý lẽ

Mà đếm đong cho đủ nghĩa chân tình

Là nhà báo nghĩa là gì hả mẹ?

Chữ hiếu chưa tròn khi lo giữ cái chung

Ngày mẹ ốm cũng chỉ qua cuộc gọi

Mẹ thế nào? Ăn uống ra sao?

Nhà mình đó sao lại xa vời vợi

Thời gian đi mòn mỏi vết xe lăn

Là nhà báo nghĩa là gì hả mẹ?

Đón Mẹ về chỉ trong giấc mơ mà thôi !

Giấc ngủ các con vắng bàn tay mẹ

Bếp lửa ấm những đêm đông lạnh lẽo

Thiếu ánh hồng khi con phải đi xa

Là nhà báo nghĩa là gì hả mẹ?

Phận làm con chưa trọn với người

Ngày giỗ ông bà con phải cáo lui

Bởi việc chưa thành cần con gánh vác

Là một nhà báo với hành trình bão táp

Nên bước chân không được hụt bao giờ

Để mẹ lúc nào cũng đầy với nỗi lo

Đứng hiên nhà đợi con sau kỳ nghỉ

Không dám gọi con sợ con bề bộn

Nên nhắc với em rằng “Anh có về không”

Gà mẹ nấu, mong con về ăn với Mẹ ! Nhưng con biền biệt không về!

Chỉ mong con được bình yên nơi sống gió!

Điều giản dị với ai từng làm mẹ

Nhưng con lại thất hứa biết bao lần

Vẫn lại cười khi thấy bóng con về thăm nhà chút thời gian ít ỏi

Lại dặn con những bài ca muôn thuở

Vuốt tóc con rồi nói hãy yên lòng

Lúc nào đó con mệt nhoài kiệt sức

Hãy về đây luôn có mẹ mong chờ

Con vẫn chọn nghề đi giữa bão giông

Canh cánh hiểm nguy giúp những mảnh đời bị ức hiếp

Nhưng con tin ngày mai sẽ nắng

Bởi trong tim con luôn có Mẹ, Mẹ ơi!
